Thảo luận ở hội trường về một số nội dung còn ý kiến khác nhau của dự thảo Luật khiếu nại, Luật tố cáo
14:4' 28/10/2011
(Đoàn đại biểu Quốc hội tỉnh)

Tại  kỳ họp thứ hai, QH khóa XIII. Buổi chiều, ngày 24-10 các đại biểu làm việc ở Hội trường thảo luận một số nội dung còn ý kiến khác nhau của dự thảo Luật khiếu nại, Buổi sáng 25-10 các đại biểu làm việc ở Hội trường thảo luận một số nội dung còn ý kiến khác nhau của dự thảo Luật tố cáo do Phó Chủ tịch Quốc hội đại biểu Chu Lưu chủ trì



 

                                 ĐBQH Vũ Xuân Trường - Nam Định


Đại biểu Quốc hội Vũ Xuân Trường cơ bản nhất trí với Báo cáo giải trình, tiếp thu, chỉnh lý dự thảo luật của Ủy ban Thường vụ Quốc hội đã trình bày, tuy nhiên đại biểu này góp một số ý liên quan đến những nội dung có nhiều ý kiến chưa thống nhất về Luật khiếu nại, Luật tố tố như sau:

        Một số ý kiến về luật khiếu nại.

Ý thứ nhất, về phạm vi điều chỉnh tại Điều 1 và Điều 3, đại biểu hoàn toàn nhất trí với dự thảo, bởi lẽ luật này ta điều chỉnh ở phạm vi hành chính bao gồm quyết định hành chính, hành vi hành chính và kỷ luật cũng mang tính chất hành chính của các cơ quan hành chính nhà nước và cơ quan sự nghiệp đại biểu lập cũng là cơ quan thực hiện một phần trách nhiệm hành chính, do đó giữ nguyên phạm vi như vậy và phân biệt với giải quyết khiếu nại trong tố tụng dân sự, hình sự, thi hành án, thậm chí trong hành chính cũng còn một số loại đơn thư phản ánh, đề nghị, đề xuất khác. Để phân biệt với các loại giải quyết đó, đại biểu mạnh dạn đề nghị tên của luật này có thể là Luật khiếu nại hành chính.

Ý thứ hai, về giải quyết khiếu nại nhiều người, đông người vấn đề này trên thực tế hiện nay đang diễn ra phức tạp và có nơi gây nên điểm nóng, đó là một vấn đề đáng quan tâm. Qua thực tế giải quyết ở địa phương đại biểu thấy rằng phức tạp nhất của giải quyết khiếu kiện đại biểu người ở khâu tiếp nhận, tiếp dân, giải quyết và tiếp nhận các đơn thư khiếu tố. Làm sao đảm bảo nó có một trình tự, có một quy trình đảm bảo được trật tự nề nếp, tránh bị kích động, manh động, kẻ xấu lợi dụng là cái chính. Do đó quy định về trình tự giải quyết, các nội dung giải quyết, các bước giải quyết vẫn phải theo luật chung này, không thể có một đặc thù ra nữa. Nhưng riêng về khâu tiếp dân, tiếp nhận đơn thì nên có một quy định cụ thể hơn. Do đó quy định này theo đại biểu nên ở một văn bản dưới luật, có thể do Chính phủ. Hiện nay đại biểu biết Thanh tra nhà nước đã có hướng dẫn về việc này thì nó sẽ ổn hơn và tránh rườm rà, phức tạp trong luật này.

Ý kiến thứ ba, về tiếp dân. Hiện nay Luật tố cáo cũng có ý kiến muốn phải có một chương về tiếp dân, Luật khiếu nại có chương quy định từ Điều 59 đến Điều 62 về công tác tiếp công dân. Theo đại biểu việc tiếp dân là một nội dung công việc của cơ quan nhà nước để giải quyết nhiều mặt vấn đề, nhiều việc, nhiều nội dung, nhiều loại khiếu nại, không phải chỉ có khiếu nại hành chính như thế này. Do đó quy định đưa vào luật này và trong đó có điều chỉnh cả việc tiếp dân trong giải quyết đơn tố cáo là phù hợp. Bởi vì một cơ quan hay một cấp chính quyền không thể có nhiều trụ sở để tiếp công dân đến tố cáo riêng hoặc khiếu nại riêng, phản ánh riêng, tố tụng về hình sự lại tiếp riêng cũng không được về con người, về cơ cở vật chất. Do đó như dự thảo hiện nay đại biểu cho là đưa vào một chế định, ở luật này theo đại biểu nếu về Luật tố cáo không nên quy định thêm một chương về tiếp dân nữa.

Thứ tư, về thời hạn, thời hiệu. Như một số đại biểu đã phát biểu, thời hạn khởi kiện vụ án hành chính theo Luật tố tụng hành chính vừa ban hành có hiệu lực từ ngày 01/07 là 1 năm, do đó luật này không nên đề cập đến thời hạn, thời hiệu nữa vì đại biểu thấy đề cập ở Điều 42 của luật này là mâu thuẫn với Luật tố tụng hành chính.

Thứ năm, theo Điều 67 thì trách nhiệm của tòa án nhân dân, viện kiểm sát nhân dân, kiểm toán nhà nước và các tổ chức chính trị xã hội hàng năm có báo cáo, thông báo định kỳ với Chính phủ và địa phương phải có thông báo với Ủy ban nhân dân. Điều này đại biểu thấy ở các điều luật khác đã quy định rồi. Ví dụ Luật tổ chức Viện kiểm sát, Luật tổ chức Hội đồng nhân dân, Ủy ban nhân dân theo chức năng của mỗi ngành, mỗi cấp đã có báo cáo hàng năm, báo cáo định kỳ, trong đó có công tác khiếu nại, tố cáo và kể cả báo cáo trước Quốc hội, do đó có nên quy định Điều 67 nữa hay không, nó sinh ra rất nhiều báo cáo bởi vì Chính phủ đại biểu biết là cơ quan quản lý về giải quyết khiếu nại nhưng nó đã chồng chéo các nội dung kia thì có nên để Điều 67 hay không?

Một số ý kiến về luật tố cáo

Ở đây đại biểu chỉ tập trung tham gia ý kiến về một vấn đề cơ bản là phạm vi điều chỉnh, đối tượng điều chỉnh và chủ thể của Luật tố cáo này. Đại biểu được biết Luật tố cáo đã được Quốc hội khóa XII cho ý kiến và vừa qua tại các đoàn từ địa phương vào trong thực tiễn, đặc biệt nghe Báo cáo chỉnh lý của Ủy ban Thường vụ Quốc hội đại biểu thấy vẫn cần phải tham gia vào Điều 1 và chung quanh các vấn đề của Điều 1 về phạm vi. Lý do là như quy định của dự thảo hiện hành luật này quy định việc tố cáo đối với các hành vi vi phạm pháp luật của cán bộ, công chức, viên chức trong thi hành nhiệm vụ và công vụ trong giới hạn như vậy thôi. Thứ hai là tố cáo đối với các vi phạm pháp luật trong quản lý các lĩnh vực. Đó là hai nội dung đối tượng điều chỉnh trong dự thảo đã đề ra. Như vậy ngoài những lĩnh vực này, ngoài những nội dung này chúng đại biểu thấy có còn Luật tố cáo nào khác hay còn những luật nào khác điều chỉnh nội dung về tố cáo hay không.

Thứ nhất, bên cạnh luật này đại biểu được biết có Luật tố tụng hình sự quy định về tố giác tin báo tội phạm. Thứ hai là Luật bồi thường nhà nước, tố giác và yêu cầu bồi thường về lĩnh vực quản lý hành chính của các cơ quan hành chính và người có vi phạm hành chính phải bồi thường. Nó bổ trợ cho luật này, nhưng  đại biểu thấy quy định trong Điều 1 của luật này vẫn chưa đủ cần phải bổ sung.

Thứ nhất là người công vụ, người cán bộ, công chức, viên chức trong thi hành công vụ vi phạm thì mới bị điều chỉnh của luật này thì về nhà anh ta chấp hành pháp luật ra sao, ra đường anh ta chấp hành pháp luật thế nào thì ai giải quyết, luật nào giải quyết.

Ý thứ hai,  đại biểu cho rằng công dân đều phải bình đẳng và chấp hành pháp luật, do đó nên chỉ có một Luật tố cáo này điều chỉnh tất cả các đối tượng bị tố cáo, đối tượng đó bao gồm công dân, trong công dân thì có cán bộ, công chức Nhà nước và không những trong thi hành công vụ mà cả trong cuộc sống đời thường, trong chấp hành pháp luật ở địa phương, ở cơ sở, ở gia đình đều phải chấp hành luật này. Đại biểu cho rằng, nên chăng nên sửa Điều 1 này, tức luật này điều chỉnh mọi hành vi vi phạm pháp luật của mọi cá nhân bao gồm công dân, kể cả cơ quan, tổ chức có vi phạm pháp luật chứ không phải chỉ cơ quan, tổ chức vi phạm pháp luật trong quản lý hành chính, anh ta quản lý hành chính, quản lý lãnh đạo nhiệm vụ chuyên môn thì tốt, nhưng anh ta lại cho tổ chức là vi phạm môi trường, vi phạm Luật đất đai khác hoặc vi phạm quyền công dân thì cũng phải được điều chỉnh trong luật này. Đại biểu mạo muội đề nghị Ủy ban Thường vụ Quốc hội nên cân nhắc ý kiến này. Như vậy nên điều chỉnh, sửa và thiết kế lại Chương III và Chương IV quy định về thẩm quyền trình tự giải quyết của các đối tượng như đại biểu vừa phát biểu.

Trong Điều 2 giải thích từ ngữ, đại biểu thấy chưa ổn. Chưa ổn bởi vì trong dự thảo khái niệm tố cáo là việc công dân báo cho cơ quan, tổ chức. Đại biểu nghĩ chưa ổn bởi vì thuật ngữ tố cáo cần phải xem xét kỹ trong thuật ngữ từ điển Việt Nam mà đại biểu thấy có cái cũng không thể giải thích được, như khiếu nại cũng không giải thích, tố cáo có nên giải thích không vì tố cáo không chỉ bao hàm là thông báo cho cơ quan, người ta còn phải xuất trình chứng cứ chứng minh, xuất trình tài liệu, xuất trình những quan điểm tại sao lại tố cáo việc này. Giải thích mỗi từ "báo cho cơ quan, cho tổ chức" là không ổn. Đại biểu chưa nghĩ ra cách giải thích khác nhưng thuật ngữ này chưa ổn.Tương tự Khoản 2, Khoản 3 cũng vậy nên có nghiên cứu.

Từ đối tượng điều chỉnh như trên, trong Chương III về đối tượng cá nhân công vụ, công chức, viên chức, Chương IV giải quyết đối với các mặt hoạt động quản lý cần phải bổ sung cho đầy đủ là của cơ quan, tổ chức, không thể nói chung chung là trong các lĩnh vực. Như vậy thẩm quyền giải quyết của điều này cũng cần xử lý, phải chỉnh sửa, không thể cơ quan nào vi phạm chính cơ quan đó giải quyết, phải là khi có vi phạm nhận được tố cáo, cơ quan cấp trên của cơ quan tổ chức đó phải giải quyết.

Các tin trước
Các tin tiếp